tuyệt luân
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Vượt lên trên mức thông thường, xuất sắc đến mức không gì sánh bằng: "Tuyệt luân" dùng để miêu tả một sự vật, sự việc hoặc phẩm chất có chất lượng, mức độ hoặc vẻ đẹp vượt trội hẳn so với tất cả những thứ cùng loại, đến mức được coi là độc nhất vô nhị.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Tài năng của người nghệ sĩ ấy quả thực là tuyệt luân. (Tài năng của người nghệ sĩ đó thực sự vượt trội, không gì sánh bằng.)
- Bức tranh này đạt đến vẻ đẹp tuyệt luân. (Bức tranh này đạt đến vẻ đẹp vượt trên mọi thứ thông thường.)
- Đó là một thành tựu tuyệt luân trong lịch sử khoa học. (Đó là một thành tựu xuất sắc vô song trong lịch sử khoa học.)
Các cách sử dụng nâng cao
- "tuyệt luân" thường được dùng trong văn chương, phê bình nghệ thuật hoặc những lời khen ngợi trang trọng, mang tính cổ điển. Từ này ít dùng trong ngôn ngữ giao tiếp hàng ngày.
- Vị tướng ấy có một mưu lược tuyệt luân. (Vị tướng đó có một mưu lược siêu việt, không ai bì kịp.)
Biến thể và từ gần giống
- Tuyệt diệu (tính từ): rất hay, rất đẹp, rất tốt đến mức đáng kinh ngạc.
- Màn trình diễn tuyệt diệu. (Màn trình diễn cực kỳ hay.)
- Tuyệt hảo (tính từ): cực kỳ tốt, hoàn hảo.
- Hương vị tuyệt hảo. (Hương vị cực kỳ ngon.)
- Tuyệt phẩm (danh từ): tác phẩm nghệ thuật đạt đến đỉnh cao, xuất sắc nhất.
- Đây quả là một tuyệt phẩm hội họa. (Đây thực sự là một kiệt tác hội họa.)
- Vô song (tính từ): không có cặp, không có đối thủ, ý chỉ duy nhất, tốt nhất.
- Tài năng vô song. (Tài năng không ai sánh bằng.)
Từ đồng nghĩa
- Vô song: không có đối thủ, không gì sánh bằng.
- Siêu việt: vượt lên trên hẳn mức bình thường.
- Đỉnh cao: ở mức cao nhất, tốt nhất.
- Xuất chúng: nổi bật, vượt trội hơn hẳn người thường.
Từ trái nghĩa
- Tầm thường: bình thường, không có gì nổi bật.
- Phổ thông: thông thường, phổ biến.
- Bình thường: ở mức trung bình, không đặc biệt.
Lưu ý
- "Tuyệt luân" là một từ Hán Việt, thường mang sắc thái trang trọng, cổ điển. Trong tiếng Việt hiện đại, các từ như "xuất chúng", "siêu việt", "đỉnh cao" có thể được dùng phổ biến hơn trong nhiều ngữ cảnh với ý nghĩa tương tự.
- Vượt lên trên các loại thường (cũ).